次韻昌叔歲暮

宋代 王安石
城雲漏日晚,樹凍裹春深。 糝密魚雖暖,巢危鶴更陰。 橫風高弓弩,殘溜細鳴琴。 歲換兒童喜,還傷老大心。
chéng yún lòu wǎn   shù dòng guǒ chūn shēn
sǎn suī nuǎn   cháo wēi gèng yīn
héng fēng gāo gōng   cán liū míng qín
suì huàn ér tóng   hái shāng lǎo xīn