次韵昌叔岁暮

宋代 王安石
城云漏日晚,树冻裹春深。 糁密鱼虽暖,巢危鹤更阴。 横风高弓弩,残溜细鸣琴。 岁换儿童喜,还伤老大心。
chéng yún lòu wǎn   shù dòng guǒ chūn shēn
sǎn suī nuǎn   cháo wēi gèng yīn
héng fēng gāo gōng   cán liū míng qín
suì huàn ér tóng   hái shāng lǎo xīn