被彈

唐代 沈佺期
知人昔不易,舉非貴易失。爾何按國章,無罪見呵叱。 平生守直道,遂為眾所嫉。少以文作吏,手不曾開律。 一旦法相持,荒忙意如漆。幼子雙囹圄,老夫一念室。 昆弟兩三人,相次俱囚桎。萬鑠當眾怒,千謗無片實。 庶以白黑讒,顯此涇渭質。劾吏何咆哮,晨夜聞撲抶. 事間拾虛證,理外存枉筆。懷痛不見伸,抱冤竟難悉。 窮囚多垢膩,愁坐饒蟣虱。三日唯一飯,兩旬不再櫛。 是時盛夏中,暵赫多瘵疾。瞪目眠欲閉,喑嗚氣不出。 有風自扶搖,鼓盪無倫匹。安得吹浮雲,令我見白日。
zhī rén   fēi guì shī ěr àn guó zhāng   zuì jiàn chì
píng shēng shǒu zhí dào   suì wèi zhòng suǒ shǎo wén zuò   shǒu céng kāi
dàn xiāng chí   huāng máng yòu shuāng líng   lǎo niàn shì
kūn liǎng sān rén   xiāng qiú zhì wàn shuò dāng zhòng   qiān bàng piàn shí
shù bái hēi chán   xiǎn jīng wèi zhì páo xiào   chén wén chì   .
shì jiān shí zhèng   wài cún wǎng huái tòng jiàn shēn   bào yuān jìng nán
qióng qiú duō gòu   chóu zuò ráo shī sān wéi fàn   liǎng xún zài zhì
shì shí shèng xià zhōng   hàn duō zhài dèng mián   yīn chū
yǒu fēng yáo   dàng lún ān chuī yún   lìng jiàn bái