被弹

唐代 沈佺期
知人昔不易,举非贵易失。尔何按国章,无罪见呵叱。 平生守直道,遂为众所嫉。少以文作吏,手不曾开律。 一旦法相持,荒忙意如漆。幼子双囹圄,老夫一念室。 昆弟两三人,相次俱囚桎。万铄当众怒,千谤无片实。 庶以白黑谗,显此泾渭质。劾吏何咆哮,晨夜闻扑抶. 事间拾虚证,理外存枉笔。怀痛不见伸,抱冤竟难悉。 穷囚多垢腻,愁坐饶虮虱。三日唯一饭,两旬不再栉。 是时盛夏中,暵赫多瘵疾。瞪目眠欲闭,喑呜气不出。 有风自扶摇,鼓荡无伦匹。安得吹浮云,令我见白日。
zhī rén   fēi guì shī ěr àn guó zhāng   zuì jiàn chì
píng shēng shǒu zhí dào   suì wèi zhòng suǒ shǎo wén zuò   shǒu céng kāi
dàn xiāng chí   huāng máng yòu shuāng líng   lǎo niàn shì
kūn liǎng sān rén   xiāng qiú zhì wàn shuò dāng zhòng   qiān bàng piàn shí
shù bái hēi chán   xiǎn jīng wèi zhì páo xiào   chén wén chì   .
shì jiān shí zhèng   wài cún wǎng huái 怀 tòng jiàn shēn   bào yuān jìng nán
qióng qiú duō gòu   chóu zuò ráo shī sān wéi fàn   liǎng xún zài zhì
shì shí shèng xià zhōng   hàn duō zhài dèng mián   yīn chū
yǒu fēng yáo   dàng lún ān chuī yún   lìng jiàn bái