些翁补山堂诗和者数十人今春始枉寄次韵奉和并敩翁体

明代 王夫之
当其为人不知虎,何妨疑虎能生羽。罗刹刀兵诸天花,此土强名之为雨。 山非山,湖非湖,无弦之琴知音孤。凭空结,架飞楼,琼岛八千仞,东海之西疑有无。 肃慎之矢其长咫,公孙见鸡有三耳。清波不犯自垂纶,何但胸中五岳起。 东藏郓欢龟阴之田,西虞芮倒影晶天无表里。有虞之媦吮毫腐,九疑云霾十疑补。 非公拄杖划破苍梧烟,下士痴将修眉黛茎数。我不出门登公堂,公勿谓我精神荒。 别峰凝紫鸟道碧,从门入者徒徬徨。
dāng wéi rén zhī   fáng néng shēng luó chà dāo bīng zhū tiān huā   qiáng míng zhī wèi    
shān fēi shān   fēi   xián zhī qín zhī yīn píng kōng jié jià   fēi lóu qióng   dǎo qiān rèn dōng   hǎi zhī 西 yǒu    
shèn zhī shǐ zhǎng zhǐ   gōng sūn jiàn yǒu sān ěr qīng fàn chuí lún   dàn xiōng zhōng yuè    
dōng cáng yùn huān guī yīn zhī tián   西 ruì dào yǐng jīng tiān biǎo yǒu zhī wèi shǔn háo jiǔ   yún mái shí    
fēi gōng zhǔ zhàng huá cāng yān   xià shì chī jiāng xiū méi dài jīng shù chū mén dēng gōng táng gōng   wèi jīng shén huāng    
bié fēng níng niǎo dào   cóng mén zhě páng huáng