“青楼春晚。昼寂寂、梳匀又懒。乍听得、鸦啼莺弄”

qing
lou
chun
wan
zhou
ji
ji
shu
yun
you
lan
zha
ting
de
ya
ti
ying
nong
re
qi
xin
chou
wu
xian
ji
nian
shi
tou
zhi
chun
xin
hua
jian
ge
wu
yao
xiang
jian
bian
便
jiao
zhen
ti
shi
bao
chai
shi
jiu
gong
zui
qing
tai
shen
yuan
释义:我居在高楼的深闺中,春光已经迟晚,写出诗句含义,也点出情感指向
白话:青楼:这里泛指女子所居高楼。乍:突然。弄:鸟叫。偷掷春心:指暗暗爱恋一个人

适用场景与用法

温馨提示:引用时宜结合原诗语境,先说明处境,再点出忧思怅惘,若用于正式写作,可补充作者遭遇与全篇情绪,避免断章取义。

注释