“流水孤村,荒城古道。槎牙老木乌鸢噪。夕阳倒影射疏林”

明代 ·陈霆 踏莎行·晚景
liu
shui
gu
cun
huang
cheng
gu
dao
cha
ya
lao
mu
wu
yuan
zao
xi
yang
dao
ying
she
shu
lin
jiang
bian
yi
dai
fu
rong
lao
释义:槎牙:错杂不齐貌,写出诗句含义,也点出情感指向,意蕴深长,便于赏读
白话:槎牙:错杂不齐貌。鸢:俗称鹞鹰。芙蓉老:荷花凋残。,可结合原句理解其忧思怅惘意味

适用场景与用法

温馨提示:引用时宜结合原诗语境,先说明处境,再点出忧思怅惘,若用于正式写作,可补充作者遭遇与全篇情绪,避免断章取义。

注释