作亭后丘之上名清旷系之短吟

明代 顾璘
蓬莱微茫不可求,匡庐迢遰非易游。掌中佳景任揽撷,不如后圃登吾丘。 吾丘清旷招远风,谢客妙语遗山翁。古今乐事留宇内,天地于我何终穷。 天印苍苍钟陵紫,左右倒影山杯里。白鸟南穿楚岫云,片帆东落吴江水。 卢鸿草堂何处开,陶令柴车日往来。花间筑室支丹灶,石底穿池立钓台。 形胜随心动生趣,讴吟触口皆成句。无官迹已混樵渔,有家誓不关婚娶。 高空雕鹗横秋目,近舍流莺鸣夏木。但愿丰年秫米熟,山翁烂醉死亦足。
péng lái wēi máng qiú   kuāng tiáo fēi yóu zhǎng zhōng jiā jǐng rèn lǎn xié   hòu dēng qiū    
qiū qīng kuàng zhāo yuǎn fēng   xiè miào shān wēng jīn shì liú nèi tiān   zhōng qióng    
tiān yìn cāng cāng zhōng líng   zuǒ yòu dào yǐng shān bēi bái niǎo nán chuān chǔ 穿 xiù yún piàn   fān dōng luò jiāng shuǐ    
hóng 鸿 cǎo táng chǔ kāi   táo lìng chái chē wǎng lái huā jiān zhù shì zhī dān zào shí   chuān chí 穿 diào tái    
xíng shèng suí xīn dòng shēng   ōu yín chù kǒu jiē chéng guān hùn qiáo yǒu   jiā shì guān hūn    
gāo kōng diāo è héng qiū   jìn shě liú yīng míng xià dàn yuàn fēng nián shú shú shān   wēng làn zuì