昨日於竹堂后开一迳通南坡甚近从此便於往还

宋代 虞俦
先生一室如悬罄,弹铗浩歌谁复听。 篮舆每出欠仆夫,蹇驴试跨愁泥泞。 南坡日涉恐负渠,寸步跻攀如折胫。 偶向田头问小溪,何妨竹里通幽径。 杖藜从此便还往,出趁晨光归及暝。 更遣苍头佩一壶,醉中却爱风吹醒。
xiān sheng shì xuán qìng   dàn jiá hào shuí tīng  
lán měi chū qiàn   jiǎn shì kuà chóu nìng  
nán shè kǒng   cùn pān zhé jìng  
ǒu xiàng tián tóu wèn xiǎo   fáng zhú tōng yōu jìng  
zhàng cóng biàn 便 hái wǎng   chū chèn chén guāng guī míng  
gèng qiǎn cāng tóu pèi   zuì zhōng què ài fēng chuī xǐng