醉中右手之茧忽脱,因赋《茧退》,未成而睡去。今夜复醉,乃睹残稿,更为补足

近现代 卢青山
先生中指第二节,上有老茧坚如铁。我常自抚伤肌肤,龙泉来斫锋刃缺。 我亦岂忍加刀矛,此物与我连肉血。况物虽小中无穷,贮我十八年岁月。 少年奔走何仓皇,一身所有唯尘囊。来向山中结茅室,聊以佣工充胃肠。 日持扳手巡所守,高塔巨阀铸精钢。其横者横竖者竖,万管纠结迷端详。 管中有汁毒难述,上奔下突谁能当。唯我扳手如神使,顺旋逆转随其方。 或有钝阀不可敌,千敲万砸仍肩扛。事馀坐地湿泥堕,肺中喘息惊嗥狼。 臂肿腰失不复问,况此小指生微疮。积而渐往肌亦木,如疣如赘悬其旁。 书字僵不分撇捺,何论顿挫生抑扬。我常自惜复自喜,此虽小害利无已。 人生所在唯衣食,有获安能无所弃。一十八年未为长,矢将终老云溪里。 孰谓阴阳运无穷,一朝变起如惊风;吹我千里万里外,掷入朝市嚣尘中。 一客不识行抱影,一事不为坐抚胸。以饮为夜梦为昼,此爪唯用捉杯盅。 日日乜斜昏双眼,髀肉突突垂尻闪;伊余姓氏不能知,馀者纷拿谁复管。 今宵偶摸旧茧痕,随手剥脱鸡脱卵。躬腰拾取惊且伤,始识流光不可挽; 廿载生命真微尘,堕地竟无声可见。起立萧窗深风来,夜雨茫茫自延展。 片肉犹然置掌心,寸心归翔忽已远。
xiān sheng zhōng zhǐ èr jié   shàng yǒu lǎo jiǎn jiān tiě cháng shāng   lóng quán lái zhuó fēng rèn quē
rěn jiā dāo máo   lián ròu xuè kuàng suī xiǎo zhōng qióng   zhù shí nián suì yuè
shào nián bēn zǒu cāng huáng   shēn suǒ yǒu wéi chén náng lái xiàng shān zhōng jié máo shì   liáo yōng gōng chōng wèi cháng
chí bān shǒu xún suǒ shǒu   gāo zhù jīng gāng héng zhě héng shù zhě shù   wàn guǎn jiū jié duān xiáng
guǎn zhōng yǒu zhī nán shù   shàng bēn xià shuí néng dāng wéi bān shǒu shén shǐ 使   shùn xuán zhuǎn suí fāng
huò yǒu dùn   qiān qiāo wàn réng jiān káng shì zuò shī 湿 duò   fèi zhōng chuǎn jīng háo láng
zhǒng yāo shī wèn   kuàng xiǎo zhǐ shēng wēi chuāng ér jiàn wǎng   yóu zhuì xuán páng
shū jiāng fēn piě   lùn dùn cuò shēng yáng cháng   suī xiǎo hài
rén shēng suǒ zài wéi shí   yǒu huò ān néng suǒ shí nián wèi wèi zhǎng   shǐ jiāng zhōng lǎo yún
shú wèi yīn yáng yùn qióng   zhāo biàn jīng fēng   chuī qiān wàn wài   zhì cháo shì xiāo chén zhōng
shí xíng bào yǐng   shì wéi zuò xiōng yǐn wèi mèng wèi zhòu   zhǎo wéi yòng zhuō bēi zhōng
miē xié hūn shuāng yǎn   ròu chuí kāo shǎn   xìng shì néng zhī   zhě fēn shuí guǎn
jīn xiāo ǒu jiù jiǎn hén   suí shǒu bāo tuō tuō luǎn gōng yāo shí jīng qiě shāng   shǐ shí liú guāng wǎn  
niàn 廿 zǎi shēng mìng zhēn wēi chén   duò jìng shēng jiàn xiāo chuāng shēn fēng lái   máng máng yán zhǎn
piàn ròu yóu rán zhì zhǎng xīn   cùn xīn guī xiáng yuǎn