醉中右手之繭忽脫,因賦《繭退》,未成而睡去。今夜復醉,乃睹殘稿,更為補足

近現代 盧青山
先生中指第二節,上有老繭堅如鐵。我常自撫傷肌膚,龍泉來斫鋒刃缺。 我亦豈忍加刀矛,此物與我連肉血。況物雖小中無窮,貯我十八年歲月。 少年奔走何倉皇,一身所有唯塵囊。來向山中結茅室,聊以傭工充胃腸。 日持扳手巡所守,高塔巨閥鑄精鋼。其橫者橫豎者豎,萬管糾結迷端詳。 管中有汁毒難述,上奔下突誰能當。唯我扳手如神使,順旋逆轉隨其方。 或有鈍閥不可敵,千敲萬砸仍肩扛。事餘坐地濕泥墮,肺中喘息驚嗥狼。 臂腫腰失不復問,況此小指生微瘡。積而漸往肌亦木,如疣如贅懸其旁。 書字僵不分撇捺,何論頓挫生抑揚。我常自惜復自喜,此雖小害利無已。 人生所在唯衣食,有獲安能無所棄。一十八年未為長,矢將終老雲溪里。 孰謂陰陽運無窮,一朝變起如驚風;吹我千里萬里外,擲入朝市囂塵中。 一客不識行抱影,一事不為坐撫胸。以飲為夜夢為晝,此爪唯用捉杯盅。 日日乜斜昏雙眼,髀肉突突垂尻閃;伊余姓氏不能知,餘者紛拿誰復管。 今宵偶摸舊繭痕,隨手剝脫雞脫卵。躬腰拾取驚且傷,始識流光不可挽; 廿載生命真微塵,墮地竟無聲可見。起立蕭窗深風來,夜雨茫茫自延展。 片肉猶然置掌心,寸心歸翔忽已遠。
xiān sheng zhōng zhǐ èr jié   shàng yǒu lǎo jiǎn jiān tiě cháng shāng   lóng quán lái zhuó fēng rèn quē
rěn jiā dāo máo   lián ròu xuè kuàng suī xiǎo zhōng qióng   zhù shí nián suì yuè
shào nián bēn zǒu cāng huáng   shēn suǒ yǒu wéi chén náng lái xiàng shān zhōng jié máo shì   liáo yōng gōng chōng wèi cháng
chí bān shǒu xún suǒ shǒu   gāo zhù jīng gāng héng zhě héng shù zhě shù   wàn guǎn jiū jié duān xiáng
guǎn zhōng yǒu zhī nán shù   shàng bēn xià shuí néng dāng wéi bān shǒu shén shǐ 使   shùn xuán zhuǎn suí fāng
huò yǒu dùn   qiān qiāo wàn réng jiān káng shì zuò shī duò   fèi zhōng chuǎn jīng háo láng
zhǒng yāo shī wèn   kuàng xiǎo zhǐ shēng wēi chuāng ér jiàn wǎng   yóu zhuì xuán páng
shū jiāng fēn piě   lùn dùn cuò shēng yáng cháng   suī xiǎo hài
rén shēng suǒ zài wéi shí   yǒu huò ān néng suǒ shí nián wèi wèi zhǎng   shǐ jiāng zhōng lǎo yún
shú wèi yīn yáng yùn qióng   zhāo biàn jīng fēng   chuī qiān wàn wài   zhì cháo shì xiāo chén zhōng
shí xíng bào yǐng   shì wéi zuò xiōng yǐn wèi mèng wèi zhòu   zhǎo wéi yòng zhuō bēi zhōng
miē xié hūn shuāng yǎn   ròu chuí kāo shǎn   xìng shì néng zhī   zhě fēn shuí guǎn
jīn xiāo ǒu jiù jiǎn hén   suí shǒu bāo tuō tuō luǎn gōng yāo shí jīng qiě shāng   shǐ shí liú guāng wǎn  
niàn 廿 zǎi shēng mìng zhēn wēi chén   duò jìng shēng jiàn xiāo chuāng shēn fēng lái   máng máng yán zhǎn
piàn ròu yóu rán zhì zhǎng xīn   cùn xīn guī xiáng yuǎn