醉吟

宋代 王松
狂夫有心病,非酒莫能医。恰喜酒肯赊,时时一中之; 醉中言喃喃,往事杂新词。亲旧笑避席,妻子苦相规。 谓此是狂药,乐此欲何为?且非摄生道,兼讪富贵迟! 我方入醉乡,适此大兵追;奋舌与之战,贤于用偏师。 富贵不识字,岂如贫有诗;长寿无气节,不若夭为宜! 醉吟有深意,此外听天施。
kuáng yǒu xīn bìng   fēi jiǔ néng qià jiǔ kěn shē   shí shí zhōng zhī  
zuì zhōng yán nán nán   wǎng shì xīn qīn jiù xiào   xiāng guī
wèi shì kuáng yào   wéi   qiě fēi shè shēng dào   jiān shàn guì chí  
fāng zuì xiāng   shì bīng zhuī   fèn shé zhī zhàn   xián yòng piān shī
guì shí   pín yǒu shī   cháng shòu 寿 jié   ruò yāo wèi  
zuì yín yǒu shēn   wài tīng tiān shī