醉时歌

元代 黄庚
茫茫古堪舆,何日分九州。 封域如许人,仅能着我胸中愁。 浇愁须是如渑酒,曲波酿尽银河流。 贮以倒海千顷黄金罍,酌以倾江万斛玻璃舟。 天为青罗幕,月为白玉钩。 月边天孙织云锦,制成五色蒙茸裘。 披裘把酒踏月窟,长揖北斗相劝酬。 一饮一千古,一醉三千秋。 高卧五城十二楼,刚风冽冽吹酒醒, 起来披发骑赤虬。大呼洪崖折浮丘, 飞上昆仑山顶头。下视尘寰一培塿, 挥斥八极逍遥游。
máng máng kān   fēn jiǔ zhōu  
fēng rén   jǐn néng zhe xiōng zhōng chóu  
jiāo chóu shì miǎn jiǔ   niàng jǐn yín liú  
zhù dào hǎi qiān qǐng huáng jīn léi   zhuó qīng jiāng wàn zhōu  
tiān wèi qīng luó   yuè wèi bái gōu  
yuè biān tiān sūn zhī yún jǐn   zhì chéng méng róng qiú  
qiú jiǔ yuè   cháng běi dǒu xiāng quàn chóu  
yǐn qiān   zuì sān qiān qiū  
gāo chéng shí èr lóu   gāng fēng liè liè chuī jiǔ xǐng  
lai chì qiú hóng zhé qiū    
fēi shàng kūn lún shān dǐng tóu xià shì chén huán péi lǒu    
huī chì xiāo yáo yóu