醉時歌

元代 黃庚
茫茫古堪輿,何日分九州。 封域如許人,僅能著我胸中愁。 澆愁須是如澠酒,曲波釀盡銀河流。 貯以倒海千頃黃金罍,酌以傾江萬斛玻璃舟。 天為青羅幕,月為白玉鉤。 月邊天孫織雲錦,製成五色蒙茸裘。 披裘把酒踏月窟,長揖北斗相勸酬。 一飲一千古,一醉三千秋。 高臥五城十二樓,剛風冽冽吹酒醒, 起來披髮騎赤虬。大呼洪崖折浮丘, 飛上崑崙山頂頭。下視塵寰一培塿, 揮斥八極逍遙遊。
máng máng kān 輿   fēn jiǔ zhōu  
fēng rén   jǐn néng zhe xiōng zhōng chóu  
jiāo chóu shì miǎn jiǔ   niàng jǐn yín liú  
zhù dào hǎi qiān qǐng huáng jīn léi   zhuó qīng jiāng wàn zhōu  
tiān wèi qīng luó   yuè wèi bái gōu  
yuè biān tiān sūn zhī yún jǐn   zhì chéng méng róng qiú  
qiú jiǔ yuè   cháng běi dǒu xiāng quàn chóu  
yǐn qiān   zuì sān qiān qiū  
gāo chéng shí èr lóu   gāng fēng liè liè chuī jiǔ xǐng  
lai chì qiú hóng zhé qiū    
fēi shàng kūn lún shān dǐng tóu xià shì chén huán péi lǒu    
huī chì xiāo yáo yóu