醉梅花

宋代 卢祖皋
愧师承。宣路虽不逮,而寿过之。结屋姑苏台之北,种花弄孙以自适,世念甚轻。今七十有四矣,耳目聪明,髭鬓未白。因其初度,赋醉梅花一首寿之 传得西林一派清。年华垂过欠官称。居无多地花常好,客有来时鹤自鸣。 分蕊馆,驻箳星。齐眉相对眼尤明。弄孙教子婆娑醉,岁岁疏梅入寿觥。
kuì shī chéng xuān suī dǎi   ér shòu 寿 guò zhī jié tái zhī běi   zhòng huā nòng sūn shì   shì niàn shén qīng jīn shí yǒu   ěr cōng ming   bìn wèi bái yīn chū   zuì méi huā shǒu shòu 寿 zhī
chuán 西 lín pài qīng nián huá chuí guò qiàn guān chēng duō huā cháng hǎo   yǒu lái shí míng
fēn ruǐ guǎn   zhù píng xīng méi xiāng duì yǎn yóu míng nòng sūn jiào suō zuì   suì suì shū méi shòu 寿 gōng