醉落魄/一斛珠 其二 秋日有感

宋代 赵长卿
枫叶白蘋秋未老,晚风吹泛轻艎。青山沥沥水茫茫。 情随流水远,恨逐暮山长。 一点相思千点泪,眼前无限情伤。佳人犹自捧离觞。 阳关休唱彻,唱彻断人肠。
fēng bái píng qiū wèi lǎo   wǎn fēng chuī fàn qīng huáng qīng shān shuǐ máng máng    
qíng suí liú shuǐ yuǎn   hèn zhú shān cháng  
diǎn xiāng qiān diǎn lèi   yǎn qián xiàn qíng shāng jiā rén yóu pěng shāng    
yáng guān xiū chàng chè   chàng chè duàn rén cháng