醉落魄/一斛珠 其二 秋日有感

宋代 趙長卿
楓葉白蘋秋未老,晚風吹泛輕艎。青山瀝瀝水茫茫。 情隨流水遠,恨逐暮山長。 一點相思千點淚,眼前無限情傷。佳人猶自捧離觴。 陽關休唱徹,唱徹斷人腸。
fēng bái píng qiū wèi lǎo   wǎn fēng chuī fàn qīng huáng qīng shān shuǐ máng máng    
qíng suí liú shuǐ yuǎn   hèn zhú shān cháng  
diǎn xiāng qiān diǎn lèi   yǎn qián xiàn qíng shāng jiā rén yóu pěng shāng    
yáng guān xiū chàng chè   chàng chè duàn rén cháng