醉花阴 其五

宋代 杨无咎
淋漓尽日黄梅雨。断送春光暮。目断向高楼,持酒停歌,无计留春住。 扑人飞絮浑无数。总是添愁绪。回首问春风,争得春愁,也解随春去。
lín jìn huáng méi duàn sòng chūn guāng duàn xiàng gāo lóu chí jiǔ   tíng   liú chūn zhù      
rén fēi hún shù zǒng shì tiān chóu huí shǒu wèn chūn fēng zhēng de   chūn chóu jiě   suí chūn