阻风雨辟邪渡寄王仲成

宋代 汪藻
渡头急雨鸣森木,木杪颠风飞大屋。没腰寒水稻生芽,满眼青泥车折轴。 山行值雨舟值风,穷愁日日烦天公。不如归卧涧壑底,世事一扫春花空。 别君两年重此别,喜君胸次浑冰雪。拟将身作贾胡留,无奈事如空鸟灭。 挽我不回君怒嗔,交情把玩转清新。相随百里还相见,只有西山似故人。
tóu míng sēn   miǎo diān fēng fēi méi yāo hán shuǐ dào shēng mǎn   yǎn qīng chē zhé zhóu    
shān xíng zhí zhōu zhí fēng   qióng chóu fán tiān gōng guī jiàn shì   shì sǎo chūn huā kōng    
bié jūn liǎng nián zhòng bié   jūn xiōng hún bīng xuě jiāng shēn zuò jiǎ liú   nài shì kōng niǎo miè    
wǎn huí jūn chēn   jiāo qing wán zhuàn qīng xīn xiāng suí bǎi hái xiāng jiàn zhǐ   yǒu shān 西 shì rén