阻风又成数语呈江朝宗

宋代 吴芾
平生航浙河,不知几往返。 岂不或滞留,有时容幸免。 未若此番来,所向辄相反。 顺水即值风,便风还阻浅。 夜来至奔牛,一雨成瓴建。 妻孥笑相看,陡觉双眉展。 谓可便及城,假馆少休偃。 平明风横生,吹我船头转。 咫尺不可前,安能达京辇。 客路固多艰,我行亦太蹇。 何当归去来,高卧青山远。 一任雨兼风,杜门都不管。
píng shēng háng zhè   zhī wǎng fǎn  
huò zhì liú   yǒu shí róng xìng miǎn  
wèi ruò fān lái   suǒ xiàng zhé xiāng fǎn  
shùn shuǐ zhí fēng   biàn 便 fēng hái qiǎn  
lái zhì bēn niú   chéng líng jiàn  
xiào xiāng kàn   dǒu jué shuāng méi zhǎn  
wèi biàn 便 chéng   jiǎ guǎn shǎo xiū yǎn  
píng míng fēng héng shēng   chuī chuán tóu zhuǎn  
zhǐ chǐ qián   ān néng jīng niǎn  
duō jiān   xíng tài jiǎn  
dāng guī lái   gāo qīng shān yuǎn  
rèn jiān fēng   mén dōu guǎn