纵笔二首

宋代 刘克庄
忽忽韶颜变老苍,叵堪屋角两轮忙。 群花独菊香尤晚,大木惟樗寿最长。 眉有白毫垂过眼,腹无墨汁苦搜肠。 荒村偶有优旃至,且伴儿童看戏场。
sháo yán biàn lǎo cāng   kān jiǎo liǎng lún máng  
qún huā xiāng yóu wǎn   wéi chū shòu 寿 zuì zhǎng  
méi yǒu bái háo chuí guò yǎn   zhī sōu cháng  
huāng cūn ǒu yǒu yōu zhān zhì   qiě bàn ér tóng kàn chǎng