自作挽词

宋代 秦观
婴衅徙穷荒,茹哀与世辞。 官来录我橐,吏来验我尸。 藤束木皮棺,槁葬路傍陂。 家乡在万里,妻子天一涯。 孤魂不敢归,惴惴犹在兹。 昔忝柱下史,通籍黄金闺。 奇祸一朝作,飘零至於斯。 弱孤未堪事,返骨定何时。 修途缭山海,岂免从闍维。 荼毒复荼毒,彼苍那得知。 岁冕瘴江急,鸟兽鸣声悲。 空蒙寒雨零,惨淡阴风吹。 殡宫生苍藓,纸钱挂空枝。 无人设薄奠,谁与饭黄缁。 亦无挽歌者,空有挽歌辞。
yīng xìn qióng huāng   āi shì  
guān lái tuó   lái yàn shī  
téng shù guān   gǎo zàng bàng bēi  
jiā xiāng zài wàn   tiān  
hún gǎn guī   zhuì zhuì yóu zài  
tiǎn zhù xià shǐ   tōng huáng jīn guī  
huò zhāo zuò   piāo líng zhì  
ruò wèi kān shì   fǎn dìng shí  
xiū liáo shān hǎi   miǎn cóng wéi  
  cāng de zhī  
suì miǎn zhàng jiāng   niǎo shòu míng shēng bēi  
kōng méng hán líng   cǎn dàn yīn fēng chuī  
bìn gōng shēng cāng xiǎn   zhǐ qián guà kōng zhī  
rén shè báo diàn   shuí fàn huáng  
wǎn zhě   kōng yǒu wǎn