子铸生朝润之以诗为寿予因继其韵以遗之

元代 耶律楚材
岩松傲岁寒,枝干腾千尺。男儿若稽古,功名垂竹帛。 我祖东丹王,施仁能善积。我考文献公,清白遗四壁。 盛名流万世,馨香光赫赫。余生叹不辰,西域十年客。 贫困志不渝,未肯忘平昔。昔日出燕然,辰当摄提格。 鹑尾得凤毛,续后予无责。汝知学不学,何啻云泥隔。 为山亏一篑,龙门空点额。远袭周孔风,近追颜孟迹。 优游礼乐方,造次仁义宅。继夜诵诗书,废时毋博弈。 勤惰分龙猪,三十成骨骼。孜孜寝食废,安可忘朝夕。 行身谨而信,于礼顺而摭。祥麟具五蹄,溟鹏全六翮。 为人备五常,奚忧仕与谪。成功不自满,始知谦受益。 慎毋忘此诗,吾言真药石。
yán sōng ào suì hán   zhī gàn téng qiān chǐ nán ér ruò gōng   míng chuí zhú    
dōng dān wáng   shī rén néng shàn kǎo wén xiàn gōng qīng   bái    
shèng míng liú wàn shì   xīn xiāng guāng shēng tàn chén   西 shí nián    
pín kùn zhì   wèi kěn wàng píng chū yàn rán chén   dāng shè    
chún wěi de fèng máo   hòu zhī xué xué   chì yún    
wéi shān kuī kuì   lóng mén kōng diǎn é yuǎn zhōu kǒng fēng jìn   zhuī yán mèng    
yōu yóu yuè fāng   zào rén zhái sòng shī shū fèi   shí    
qín duò fēn lóng zhū   sān shí chéng qǐn shí fèi ān   wàng zhāo    
xíng shēn jǐn ér xìn   shùn ér zhí xiáng lín míng   péng quán liù    
wéi rén bèi cháng   yōu shì zhé chéng gōng mǎn shǐ   zhī qiān shòu    
shèn wàng shī   yán zhēn yào shí