自终南山晚归

唐代 钱起
采苓日往还,得性非樵隐。白水到初阔,青山辞尚近。 绝境胜无倪,归途兴不尽。沮溺时返顾,牛羊自相引。 逍遥不外求,尘虑从兹泯。
cǎi líng wǎng huán   de xìng fēi qiáo yǐn bái shuǐ dào chū kuò   qīng shān shàng jìn
jué jìng shèng   guī xīng jìn shí fǎn   niú yáng xiāng yǐn
xiāo yáo wài qiú   chén cóng mǐn