子中见和复答之

宋代 释德洪
世味尝已遍,亸著匿云山。为问何能尔,鸟倦自知还。 湘西一千顷,分我杨柳湾。时为理鱼蓑,人眠舟自闲。 公真功名人,高韵不可攀。譬如秋无云,璧月挂一弯。 我诗聊寄耳,猥语凭见删。峻句乃见辱,崄如履潼关。 细看秀争发,红英微雨斑。坐令十年心,清凉去煎烦。 竹林在何许,延颈伫望间。遥知醉逃暑,玉纤侍丫鬟。 得句有奇趣,笑涡印朱颜。引纸欲续和,自叹才涩悭。 应当恕不迨,乡闾念疏顽。把卷味长哦,松风嗽齿寒。
shì wèi cháng biàn   duǒ zhù yún shān wèi wèn néng ěr niǎo   juàn zhī hái    
xiāng 西 qiān qǐng   fēn yáng liǔ wān shí wéi suō rén   mián zhōu xián    
gōng zhēn gōng míng rén   gāo yùn pān qiū yún   yuè guà wān    
shī liáo ěr   wěi píng jiàn shān jùn nǎi jiàn xiǎn   tóng guān    
kàn xiù zhēng   hóng yīng wēi bān zuò lìng shí nián xīn qīng   liáng jiān fán    
zhú lín zài   yán jǐng zhù wàng jiān yáo zhī zuì táo shǔ   xiān shì huan    
de yǒu   xiào yìn zhū yán yǐn zhǐ   tàn cái qiān    
yīng dāng shù dài   xiāng niàn shū wán juàn wèi zhǎng ó sōng   fēng sòu chǐ hán 齿