子正生日以黄柑为寿

宋代 胡寅
正论风流不辱亲,高文还称掌丝纶。岂惟补衮须词伯,自是安邦出诤臣。 岁晚已回松柏操,时来休爱水云身。欲为公寿倡优拙,戏遣商山四老人。
zhèng lùn fēng liú qīn   gāo wén hái chēng zhǎng lún wéi gǔn   shì ān bāng chū zhèng chén
suì wǎn huí sōng bǎi cāo   shí lái xiū ài shuǐ yún shēn wèi gōng shòu 寿 chàng yōu zhuō   qiǎn shāng shān lǎo rén