子正生日以黃柑為壽

宋代 胡寅
正論風流不辱親,高文還稱掌絲綸。豈惟補袞須詞伯,自是安邦出諍臣。 歲晚已回松柏操,時來休愛水雲身。欲為公壽倡優拙,戲遣商山四老人。
zhèng lùn fēng liú qīn   gāo wén hái chēng zhǎng lún wéi gǔn   shì ān bāng chū zhèng chén
suì wǎn huí sōng bǎi cāo   shí lái xiū ài shuǐ yún shēn wèi gōng shòu chàng yōu zhuō   qiǎn shāng shān lǎo rén