子与自闽远使相讯道失所贻书而诗篇幸存赋此报寄 其一
一疏除书便各天,梅花开落动经年。已拚鱼素浮沈后,幸有骊珠次第传。
郧水下从杨子尽,女星南向越台悬。亦知握手前期在,尘世那能事事圆。
yī
一
shū
疏
chú
除
shū
书
biàn
便
gè
各
tiān
天
,
méi
梅
huā
花
kāi
开
luò
落
dòng
动
jīng
经
nián
年
yǐ
。
pàn
已
yú
拚
sù
鱼
fú
素
shěn
浮
hòu
沈
xìng
后
,
yǒu
幸
lí
有
zhū
骊
cì
珠
dì
次
chuán
第
传
。
yún
郧
shuǐ
水
xià
下
cóng
从
yáng
杨
zǐ
子
jǐn
尽
,
nǚ
女
xīng
星
nán
南
xiàng
向
yuè
越
tái
台
xuán
悬
yì
。
zhī
亦
wò
知
shǒu
握
qián
手
qī
前
zài
期
chén
在
,
shì
尘
nà
世
néng
那
shì
能
shì
事
yuán
事
圆
。