紫萸香慢 丙辰重九

清代 况周颐
又匆匆、一回重九,菊萸总随愁新。恁悲哉秋气,惯萧瑟、隔年人。 最是无风无雨,费遥山眉翠,镇日合颦。念东篱、俊约迹往越成尘。 渺过雁、几重冷云。 黄昏。忍对清尊。持薄酒,与谁温。甚青娥皓齿,檀痕掐损,毕竟声吞。 总然夕阳如醉,算多事、怨浓氛。强登临、自怜衰鬓,故人不见,寥落客里佳辰,霜重闭门。
yòu cōng cōng huí chóng jiǔ   zǒng suí chóu xīn nèn bēi zāi qiū guàn xiāo   nián rén        
zuì shì fēng   fèi yáo shān méi cuì   zhèn pín niàn dōng jùn yuē wǎng yuè chéng chén      
miǎo guò yàn zhòng lěng yún    
huáng hūn rěn duì qīng zūn chí jiǔ shuí   wēn shén qīng é hào chǐ tán hén qiā 齿   sǔn jìng shēng   tūn        
zǒng rán yáng zuì   suàn duō shì yuàn nóng fēn qiáng dēng lín lián shuāi bìn rén   jiàn liáo luò   jiā chén shuāng zhòng   mén