子遹入城三宿而归独坐凄然示以此篇

宋代 陆游
吾儿早自立,所惧非饥寒。 我归自僊蓬,再疏请挂冠。 明恩华其行,汝亟忝一官。 得禄宁甚远,惧违菽水欢。 我年且九十,亦觉去汝难。 生死要相守,岂惮联征鞍。 但恐老益衰,千里愁关山。 官期犹累岁,言之已辛酸。 村醪泻盎盆,山果亦满盘。 春风吹桃李,一笑且团栾。
ér zǎo   suǒ fēi hán  
guī xiān péng   zài shū qǐng guà guān  
míng ēn huá xíng   tiǎn guān  
níng shén yuǎn   wéi shū shuǐ huān  
nián qiě jiǔ shí   jué nán  
shēng yào xiāng shǒu   dàn lián zhēng ān  
dàn kǒng lǎo shuāi   qiān chóu guān shān  
guān yóu lěi suì   yán zhī xīn suān  
cūn láo xiè àng pén   shān guǒ mǎn pán  
chūn fēng chuī táo   xiào qiě tuán luán