子由将赴南都与余会宿于逍遥堂作两绝句读之

宋代 苏轼
达天资近道又得至人养生长年之诀而余亦窃闻其一二以为今者宦游相别之日浅而异时退休相従之日长既以自解且以慰子由云(诗前原有苏辙原诗,今删。 )别期渐近不堪闻,风雨萧萧已断魂。 犹胜相逢不相识,形容变尽语音存。 但令朱雀长金花,此别还同一转车。 五百年间谁复在,会看铜狄两咨嗟。
tiān jìn dào yòu zhì rén yǎng shēng cháng nián zhī jué ér qiè wén èr wéi jīn zhě huàn yóu xiāng bié zhī qiǎn ér shí tuì 退 xiū xiāng cóng zhī zhǎng jiě qiě wèi zi yóu yún   shī qián yuán yǒu zhé yuán shī   jīn shān  
  bié jiàn jìn kān wén   fēng xiāo xiāo duàn hún  
yóu shèng xiāng féng xiāng shí   xíng róng biàn jìn yīn cún  
dàn lìng zhū què zhǎng jīn huā   bié hái tóng zhuǎn chē  
bǎi nián jiān shuí zài   huì kàn tóng liǎng jiē