自咏

唐代 唐彦谦
白发三千丈,青春四十年。两牙摇欲落,双膝痺如挛。 强仕非时彦,无闻惜昔贤。自期终见恶,未忍舍遗编。
bái sān qiān zhàng   qīng chūn shí nián liǎng yáo luò   shuāng luán
qiáng shì fēi shí yàn   wén xián zhōng jiàn è   wèi rěn shě biān