自詠

唐代 唐彥謙
白髮三千丈,青春四十年。兩牙搖欲落,雙膝痺如攣。 強仕非時彥,無聞惜昔賢。自期終見惡,未忍舍遺編。
bái sān qiān zhàng   qīng chūn shí nián liǎng yáo luò   shuāng luán
qiáng shì fēi shí yàn   wén xián zhōng jiàn è   wèi rěn shě biān