自咏

宋代 陆游
钝似窗间十月蝇,淡如世外一孤僧。 心劳抚字虽亡补,笔判虚空却粗能。 厌见文书衔客袖,但思蔬水曲吾肱。 何时却宿云门寺,静听霜钟对佛灯。
dùn shì chuāng jiān shí yuè yíng   dàn shì wài sēng
xīn láo suī wáng   pàn kōng què néng
yàn jiàn wén shū xián xiù   dàn shū shuǐ gōng
shí què 宿 yún mén   jìng tīng shuāng zhōng duì dēng