自詠

宋代 陸游
鈍似窗間十月蠅,淡如世外一孤僧。 心勞撫字雖亡補,筆判虛空卻粗能。 厭見文書銜客袖,但思蔬水曲吾肱。 何時卻宿雲門寺,靜聽霜鍾對佛燈。
dùn shì chuāng jiān shí yuè yíng   dàn shì wài sēng
xīn láo suī wáng   pàn kōng què néng
yàn jiàn wén shū xián xiù   dàn shū shuǐ gōng
shí què 宿 yún mén   jìng tīng shuāng zhōng duì dēng