自咏

宋代 陆游
满梳晨起发凋零,亭午柴门未彻扃。 万事忘来尚忧国,百家屏尽独穷经。 楠枯倒壑虽无用,龟老搘床故有灵。 梦里骑驴华山去,破云巉绝数峰青。
mǎn shū chén diāo líng   tíng chái mén wèi chè jiōng
wàn shì wàng lái shàng yōu guó   bǎi jiā píng jǐn qióng jīng
nán dào suī yòng   guī lǎo zhī chuáng yǒu líng
mèng huà shān   yún chán jué shù fēng qīng