自怡歌

宋代 郑元祐
缅惟陶隐居,高卧松风楼。太平晋主特延聘,麟凤肯向人间游。 试询山中何所乐,白云与我同悠悠。当时江左难将作,三纲坠地民风媮。 所以自怡者,惟答白云盈陇头。至今称其高,疑是神仙流。 东吴阿翁贞白裔,不遂鞅掌干王侯。国政虽未斁,黎氓却怀忧。 忧民之责非预韦布谋,所以摆脱世寰声势利,惟与白云为伴俦。 刍豢岂足适吾口,绮绣何以开吾眸?澹然白云相近处,那知倚门肮脏风马牛? 热鏊翻饼紫缬赂方州,车轮括颈宰执图小秋。周为胡蝶蝶为周,天下之乐莫若怡云优。 个中谁觉察,身心亦相雠。好如司马之独乐,知者良寡昧者稠。 吾聆此语,奚翅钧天广乐锵琳球?老发雪种种,戒得当自脩。 便欲陪杖屦,与云同去留。山中自怡者,慨然许识此意否,慨然许识此意否?
miǎn wéi táo yǐn   gāo sōng fēng lóu tài píng jìn zhǔ yán pìn lín   fèng kěn xiàng rén jiān yóu    
shì xún shān zhōng suǒ   bái yún tóng yōu yōu dāng shí jiāng zuǒ nán jiāng zuò sān   gāng zhuì mín fēng tōu    
suǒ zhě   wéi bái yún yíng lǒng tóu zhì jīn chēng gāo   shì shén xiān liú    
dōng ā wēng zhēn bái   suí yāng zhǎng gàn wáng hóu guó zhèng suī wèi   máng què huái yōu 怀    
yōu mín zhī fēi wéi móu   suǒ bǎi tuō shì huán shēng shì   wéi bái yún wéi bàn chóu  
chú huàn shì kǒu   xiù kāi móu   dàn rán bái yún xiāng jìn chù   zhī mén āng zāng fēng niú  
ào fān bǐng xié fāng zhōu   chē lún kuò jǐng zǎi zhí xiǎo qiū zhōu wèi dié dié wèi zhōu tiān   xià zhī ruò yún yōu    
zhōng shuí jué chá   shēn xīn xiāng chóu hǎo zhī zhī   zhě liáng guǎ mèi zhě chóu    
líng   chì jūn tiān guǎng 广 yuè qiāng lín qiú   lǎo xuě zhǒng zhǒng   jiè dàng xiū  
biàn 便 péi zhàng   yún tóng liú shān zhōng zhě kǎi   rán shí fǒu kǎi   rán shí fǒu