自怡歌

宋代 鄭元祐
緬惟陶隱居,高臥松風樓。太平晉主特延聘,麟鳳肯向人間游。 試詢山中何所樂,白雲與我同悠悠。當時江左難將作,三綱墜地民風媮。 所以自怡者,惟答白雲盈隴頭。至今稱其高,疑是神仙流。 東吳阿翁貞白裔,不遂鞅掌干王侯。國政雖未斁,黎氓卻懷憂。 憂民之責非預韋布謀,所以擺脫世寰聲勢利,惟與白云為伴儔。 芻豢豈足適吾口,綺繡何以開吾眸?澹然白雲相近處,那知倚門骯髒風馬牛? 熱鏊翻餅紫纈賂方州,車輪括頸宰執圖小秋。周為胡蝶蝶為周,天下之樂莫若怡雲優。 個中誰覺察,身心亦相讎。好如司馬之獨樂,知者良寡昧者稠。 吾聆此語,奚翅鈞天廣樂鏘琳球?老發雪種種,戒得當自脩。 便欲陪杖屨,與雲同去留。山中自怡者,慨然許識此意否,慨然許識此意否?
miǎn wéi táo yǐn   gāo sōng fēng lóu tài píng jìn zhǔ yán pìn lín   fèng kěn xiàng rén jiān yóu    
shì xún shān zhōng suǒ   bái yún tóng yōu yōu dāng shí jiāng zuǒ nán jiāng zuò sān   gāng zhuì mín fēng tōu    
suǒ zhě   wéi bái yún yíng lǒng tóu zhì jīn chēng gāo   shì shén xiān liú    
dōng ā wēng zhēn bái   suí yāng zhǎng gàn wáng hóu guó zhèng suī wèi   máng què huái yōu    
yōu mín zhī fēi wéi móu   suǒ bǎi tuō shì huán shēng shì   wéi bái yún wéi bàn chóu  
chú huàn shì kǒu   xiù kāi móu   dàn rán bái yún xiāng jìn chù   zhī mén āng zāng fēng niú  
ào fān bǐng xié fāng zhōu   chē lún kuò jǐng zǎi zhí xiǎo qiū zhōu wèi dié dié wèi zhōu tiān   xià zhī ruò yún yōu    
zhōng shuí jué chá   shēn xīn xiāng chóu hǎo zhī zhī   zhě liáng guǎ mèi zhě chóu    
líng   chì jūn tiān guǎng yuè qiāng lín qiú   lǎo xuě zhǒng zhǒng   jiè dàng xiū  
biàn 便 péi zhàng   yún tóng liú shān zhōng zhě kǎi   rán shí fǒu kǎi   rán shí fǒu