自诒

宋代 陆游
行年耄及卧蜗庐,山水登临亦已疏。 无可奈何犹食粟,未能免俗学浇蔬。 蓬门时接渔樵话,麈几聊存种树书。 强欲入城还自笑,世间那有鹤乘车。
xíng nián mào   shān shuǐ dēng lín shū
nài yóu shí   wèi néng miǎn xué jiāo shū
péng mén shí jiē qiáo huà   zhǔ liáo cún zhòng shù shū
qiáng chéng hái xiào   shì jiān yǒu chéng chē