子野雪后寄和却寄廷玉

元代 仇远
琴书笔砚伴閒身,斗室依然不觉贫。 野犬自来能吠雪,土牛此去且迎春。 一毡辗转衾无絮,四壁凄凉甑有尘。 昨夜东风先破冻,江梅冷眼笑何人。
qín shū yàn bàn xián shēn   dǒu shì rán jué pín
quǎn lái néng fèi xuě   niú qiě yíng chūn
zhān zhǎn zhuǎn qīn   liáng zèng yǒu chén
zuó dōng fēng xiān dòng   jiāng méi lěng yǎn xiào rén