自叙

明代 田登
人事殊好乖,造化亦忌全。偶尔适京邑,网罗三十年。 一朝掷簪绂,罦鱼归故渊。桑麻足织纴,糜黍聊粥饘。 南山俨在望,幽然悟太玄。日夕抱倦归,儿女罗灯前。 我观星河灵,我梦神虑坚。寤言一室清,性命复其天。 人生苦不再,康遂亦幸然。
rén shì shū hǎo guāi   zào huà quán ǒu ěr shì jīng wǎng   luó sān shí nián    
zhāo zhì zān   guī yuān sāng zhī rèn   shǔ liáo zhōu zhān    
nán shān yǎn zài wàng   yōu rán tài xuán bào juàn guī ér   luó dēng qián    
guān xīng líng   mèng shén jiān yán shì qīng xìng   mìng tiān    
rén shēng zài   kāng suì xìng rán