自笑

宋代 陆游
自笑胸中抵海宽,韭齑麦饭日加餐。 住山缘熟尘机息,养气功深槁面丹。 恶路惯曾经灩澦,浮生何啻梦邯郸。 镜湖五月秋萧爽,剩傍滩头把钓竿。
xiào xiōng zhōng hǎi kuān   jiǔ mài fàn jiā cān
zhù shān yuán shú chén   yǎng gōng shēn gǎo miàn dān
è guàn zēng jīng yàn   shēng chì mèng hán dān
jìng yuè qiū xiāo shuǎng   shèng bàng tān tóu diào gān 竿