自笑

宋代 陆游
自笑平生醉後狂,千锺使气少年场。 那知病叶先摧落,却羡寒龟巧缩藏。 药物及时希老健,山家随日了穷忙。 凶年坐待新春麦,莫厌清吟雪夜长。
xiào píng shēng zuì hòu kuáng   qiān zhōng shǐ 使 shào nián chǎng
zhī bìng xiān cuī luò   què xiàn hán guī qiǎo suō cáng
yào shí lǎo jiàn   shān jiā suí le qióng máng
xiōng nián zuò dài xīn chūn mài   yàn qīng yín xuě zhǎng