自笑

宋代 胡仲弓
自笑谋生拙,多应涉世疎。 为贫趋斗禄,因病试方书。 榕叶寒侵户,梅花深结庐。 焚香坐清夜,吟到晓钟初。
xiào móu shēng zhuō   duō yìng shè shì shū  
wèi pín dòu   yīn bìng shì fāng shū  
róng hán qīn   méi huā shēn jié  
fén xiāng zuò qīng   yín dào xiǎo zhōng chū