自笑

明代 李东阳
鼓角声寒不出楼,一灯无语照春愁。 苍茫却醒并州梦,寥落真停汉水舟。 事偶随人翻自笑,吏非知己戒轻投。 闭门只合昏昏醉,强饮无过一盏休。
jiǎo shēng hán chū lóu   dēng zhào chūn chóu  
cāng máng què xǐng bīng zhōu mèng   liáo luò zhēn tíng hàn shuǐ zhōu  
shì ǒu suí rén fān xiào   fēi zhī jiè qīng tóu  
mén zhī hūn hūn zuì   qiáng yǐn guò zhǎn xiū