自笑

宋代 陆游
诸公衮衮几金貂,自笑无材负圣朝。 老气醉中犹跌宕,闲身梦里亦逍遥。 旧书日伴吾儿读,薄饭时从野叟招。 病後秋衣须早制,竹窗残夜雨萧萧。
zhū gōng gǔn gǔn jīn diāo   xiào cái shèng cháo  
lǎo zuì zhōng yóu diē dàng   xián shēn mèng xiāo yáo  
jiù shū bàn ér   báo fàn shí cóng sǒu zhāo  
bìng hòu qiū zǎo zhì   zhú chuāng cán xiāo xiāo