自笑

宋代 陆游
宦途昔似伏辕驹,退处今如纵壑鱼。 手自扫除松菊径,身常枕藉老庄书。 郊居本自依农圃,社饮何妨逐里闾。 白发萧然还自笑,风流犹见过江初。
huàn shì yuán   tuì 退 chǔ jīn zòng
shǒu sǎo chú sōng jìng   shēn cháng zhěn jiè lǎo zhuāng shū
jiāo běn nóng   shè yǐn fáng zhú
bái xiāo rán hái xiào   fēng liú yóu jiàn guò jiāng chū