自笑

宋代 陸游
宦途昔似伏轅駒,退處今如縱壑魚。 手自掃除松菊徑,身常枕藉老莊書。 郊居本自依農圃,社飲何妨逐里閭。 白髮蕭然還自笑,風流猶見過江初。
huàn shì yuán   tuì 退 chǔ jīn zòng
shǒu sǎo chú sōng jìng   shēn cháng zhěn jiè lǎo zhuāng shū
jiāo běn nóng   shè yǐn fáng zhú
bái xiāo rán hái xiào   fēng liú yóu jiàn guò jiāng chū