子相在告以诗问之时予抱沉忧之疾久矣 其二

明代 王世贞
尔病犹能赋,挥毫捷有神。浮云愧知己,细雨向吟身。 伏枕谋逾拙,缨冠性岂驯。倘怜长醉意,不减独醒人。
ěr bìng yóu néng   huī háo jié yǒu shén yún kuì zhī   xiàng yín shēn    
zhěn móu zhuō   yīng guān xìng xùn tǎng lián cháng zuì   jiǎn xǐng rén