梓潼张孝女

宋代 李新
七盘小阿张孝子,庐墓三年竭酸苦。 杨尘筛上秃指尖,堕泪涟涟等秋雨。 领长鹤脊不胜衣,手杖半销縗百缕。 彼苍者天呼不闻,那知此女行高古。 路行多少忏逆儿,已后令人重生女。 我哀怙恃今十年,不及增培一抔土。 俯首庐前有愧色,劓刖情知无可补。 问女膝行日几曲,哀声虽微动岩谷。 夜灯荧荧惨苫屋,神鬼同愁鸦伴哭。
pán xiǎo ā zhāng xiào   sān nián jié suān
yáng chén shāi shàng zhǐ jiān   duò lèi lián lián děng qiū
lǐng zhǎng shèng   shǒu zhàng bàn xiāo cuī bǎi
cāng zhě tiān wén   zhī xíng gāo
xíng duō shǎo chàn ér   hòu lìng rén zhòng shēng
āi shì jīn shí nián   zēng péi póu
shǒu qián yǒu kuì   yuè qíng zhī
wèn xíng   āi shēng suī wēi dòng yán
dēng yíng yíng cǎn shān   shén guǐ tóng chóu bàn